Sau một thời gian, cậu tư Đông không tìm kiếm Hạ Lan nữa. Bảy sẹo mới đường đường chính chính đem Hạ Lan nhốt lại cái nhà tạm dựng sau núi, nơi âm u vắng vẻ không mấy ai qua lại. Hai tay bị trói vào giường, Hạ Lan la hét kêu cứu liên tiếp mấy ngày nhưng không ai nghe, quá mệt nên cô tạm nghĩ. Khi gặp Bảy Sẹo hay đàn em hắn mang cơm cho cô, cô đều lớn tiếng đe doạ:
-- Mau thả tao ra, chúng mày có biết đứa con trong bụng tao là ai không? Muốn chết cả lũ hả?
Bảy Sẹo đặt tô cơm có thịt xuống bên cạnh Hạ Lan rồi mới mở trói 1 bên tay cho cô:
-- Câm miệng, ăn đi.
Hạ Lan cũng để ý mỗi bữa ăn của cô đều đầy đủ chất dinh dưỡng, cô không hiểu mục đích của những tên bắt cóc này là gì:
-- Muốn tống tiền thì cứ đến thẳng cậu tư Đông.
Bảy Sẹo cười nhạt:
-- Ăn đi.
Cứ nghĩ mục đích của bọn họ là tống tiền nên Hạ Lan mỗi bữa đều ăn ngon lành. Mà lạ, từ lúc có bầu đến giờ cô luôn ăn ngon miệng, đứa con này của cô quả thật ngoan quá.
[...]
Khi thời gian càng qua đi, cái bầu sẽ càng lớn, Lệ Hoa khó có thể che giấu được cái bầu giả của mình. Nên cô đến xin bà Vân:
-- Má ơi, dạo này con không được khoẻ, má cho con về bên nhà thời gian được không má. Con nhớ má con quá.
Vì đây là đứa cháu vàng ngọc nên bà Vân cũng chiều theo ý của Lệ Hoa. Nhiều lúc bà muốn xoa cái bụng bầu năm tháng của cô lắm, nhưng thầy thuốc đã dặn nên bà cũng không dám ho he. Sợ lỡ có chuyện gì bà mất cả gia tài kết xù:
-- Ừa, vậy con về bên nhà cho khuây khoả. Khi nào chán bên đó lại về đây, mà nhớ cẩn thận cái thằng cháu cưng của má nghe không?
Miệng thì nói nhưng bàn tay lại cứ muốn sờ một chút, Lệ Hoa lập tức né lui:
-- Má, má quên lời thầy thuốc dặn rồi hả?
-- Chết, má quên, thôi đợi cháu cưng chui ra rồi bà nội ẵm nghen.
Lệ Hoa khẽ nhếch miệng cười:
-- Má, vậy con sắp xếp đồ con về luôn bên nhà nghe má.
-- Ừa, cẩn thận nghen con.
-- Dạ
Bà Vân còn không quên dặn dò con Na:
-- Na coi chăm sóc cô mày cẩn thận nghen con.
-- Dạ, con biết rồi bà.
Lệ Hoa chào tạm biệt bà Vân, rồi bên nhà.
Khi về đến nơi, vợ chồng ông hội đồng Đinh vui vẻ ra đón. Cuối cùng nhà này cũng có thằng con trai, thái độ của ông quay hẳn xưa, niềm nở đón Lệ Hoa:
-- Về rồi hả con, vô nhà nằm nghĩ kẻo nắng.
-- Thưa ba má con mới về.
-- Ừa, vô nhà đi, ba sai người hầm đồ bổ cho con rồi đó.
-- Dạ.
Lệ Hoa ung dung đi thong thả về phòng, không sợ ai lật tẩy hay vạch mặt. Bởi trước khi về đây, Lệ Hoa cũng đã dặn dò ông hội đồng Đinh đưa hết má con vợ bé sang nhà khác. Sợ nhà nhiều khí âm sẽ ảnh hưởng đến khí dương, vậy mà má con vợ thứ đều được qua nhà khác.
Khi vào trong phòng riêng, Lệ Hoa đi lại thẳng giường ngồi, bà Lụa cũng lại theo. Con Na thì lại chốt hết các cửa từ cửa chính, đến cửa sổ. Bà Lụa ngơ ngác hỏi nó:
-- Mày đóng hết cửa chi vậy Na?
Vừa dứt lời, Lệ Hoa lật áo lên lôi ra một cái gối vải hình bầu dục, rồi khẽ thở nhẹ:
-- Nóng chết đi được.
Bà Lụa ấp úng:
-- Vậy… vậy là sao?
Lệ Hoa vẫn thản nhiên trả lời:
-- Thì như má thấy đó chứ sao?
-- Chết rồi con ơi, sao hết trò chơi mà chơi dại vậy hả? Lỡ ai thấy chắc ba mày giết hết quá con ơi.
-- Sao mà thấy được, con đuổi bọn họ đi hết rồi. Giờ con ở đây đến lúc sinh thôi.
-- Có.. có bầu đâu mà sinh… con ơi là con…
-- Má đừng lo, con tính toán hết rồi.
Lệ Hoa bắt đầu kể hết tất cả sự việc cho bà Lụa nghe, nghe đến đâu bà sững sờ đến đó. Kể xong Lệ Hoa chốt câu dứt điểm:
-- Ít ra thì đứa kia là con cậu tư Đông, nên sẽ ít nhiều giống cậu ấy. Chứ mà kiếm đứa bên ngoài không giống khác nào con mang tội ngoại tình.
-- Má thấy mày liều quá con ơi.
-- Vô thế rồi má, thôi má đừng có lo.
[...]
Thời gian trôi đi thêm một tháng nữa, Hạ Lan vẫn không hiểu tại sao bọn họ nhốt cô ở đây. Cho ăn uống tử tế mà không làm gì cô, cũng không báo cho cậu tư Đông lấy tiền chuộc. Cô suy nghĩ dần ra cũng lờ mờ hiểu được gì đó, cô hỏi vu vơ:
-- Tụi bay… tụi bay là cần con của tao phải không?
Bảy Sẹo cùng đàn em mặc kệ, không nói lại gì với Hạ Lan, lúc sau có người bước vào, Hạ Lan sững sốt thốt lên:
-- Mợ… sao lại là mợ?
Lệ Hoa nhếch miệng cười khinh bỉ:
-- Không là tao thì mày tưởng ai? Có ai bắt cóc mà tốt với mày vậy đâu chứ?
-- Mợ muốn gì?
-- Muốn gì chắc mày cũng biết rồi đó.
-- Không được, đó là con của tôi và cậu tư Đông? Mợ không được đụng vào.
-- Nực cười.
Nói xong Lệ Hoa quay ra ngoài, Bảy Sẹo cũng đi ra theo, mặc kệ Hạ Lan trong này chửi bới nguyền rủa. Lệ Hoa đưa thêm cho Bảy Sẹo một số tiền nữa:
-- Thưởng thêm cho mày.
Bảy Sẹo cầm lấy rồi cho vào túi không cần đếm nữa.
Biết là bị lợi dụng nên Hạ Lan tìm cách phá thai. Nhưng cô bất lực, nay cả đến việc đi vệ sinh cô cũng bị giám sát triệt để, buồn bực nên Hạ Lan chỉ biết oán khóc cả ngày. Vừa bầu bí, lại rơi vào ức chế nên Hạ Lan đã sinh sớm khi mới hơn tám tháng. Tin đó ngay lập tức tryền đến cho Lệ Hoa, tình thế bất ngờ nên Lệ Hoa nhanh chóng thu xếp quần áo để về nhà cậu tư Đông. Chỉ với một lý do là ở nhà mẹ đẻ lâu quá cũng không tốt, nên về nhà chồng. Lệ Hoa hối hả chạy đến chỗ giam lỏng Hạ Lan xem thế nào, khi đến nơi ở đó đã có một bà già đang ẵm một đứa trẻ. Cô đoán chắc là bà đỡ, còn Hạ Lan mới sinh xong mệt nhoài nằm trên giường, tay vẫn bị trói chặt. Giọng yếu ớt vang xin:
-- Mợ tư, tôi xin mợ, xin mợ trả con lại cho tôi…
Lệ Hoa lơ ngay Hạ Lan, chỉ chăm chăm nhìn vào đứa trẻ. Sau đó ra lệnh cho Bảy Sẹo:
-- Nhờ bà kia làm cho cái xe ngựa giống như là tao mới sinh xong. Sau đó mày xử lý hết bọn nó đi.
Bà già đó ngơ ngác nhìn Bảy Sẹo sợ hãi. Bảy sẹo lên tiếng giãi vây:
-- Đó là má của tôi, cô yên tâm đi bà ấy không nói gì đâu.
-- Tuỳ mày, lộ chuyện tao giết mày trước.
Bảy Sẹo nói với má mình làm cho cái xe ngựa giống như những gì Lệ Hoa nói. Sau đó Lệ Hoa tháo cái bụng giả quăng đi, con Na ẵm lấy đứa bé lên xe ngựa. Lệ Hoa lại cho thêm Bảy Sẹo một túi bạc to, dặn dò:
-- Xử lý sạch sẽ đi.
-- Còn cô ta?
-- Giết. Chôn xác cho cẩn thận vào.
-- Tôi biết rồi.
Sau khi Lệ Hoa bỏ đi, má của Bảy Sẹo kéo con ra ngoài năn nỉ:
-- Đừng giết người con, giết người phải tội lớn lắm đó.
-- Bà lo gì, đây có phải lần đầu tôi giết người đâu. Bà về lo cho thằng Gạo.
-- Má không cần tiền, má cần con. Về nhà với má với em đi con.
-- Về rồi ôm nhau chết đói hả?
-- Chết đói cũng chết với nhau. Về đi con.
Bảy Sẹo
-- Thôi bà về đi, đưa bà già về coi.
Đàn em của Bảy Sẹo liền đưa bà ấy về. Vừa đi vừa khóc gọi với lại, nhưng bất thành.
Bảy Sẹo nhìn theo rồi len lén thở dài, hắn năm nay mới hơn ba muoi nhưng gương mặt khá già dặn. Chắc có lẽ sương gió cuộc đời làm hắn già đi chục tuổi. Hắn đâu muốn đi theo con đường này, bởi do nhà hắn quá nghèo, em hắn lại đau yếu nên hắn mới phải làm nghề này. Chứ làm việc lương thiện, ăn cũng không đủ, thiếu nợ ngập đầu. Cảnh thiếu thốn, nợ nần khiến hắn không cam tâm, lại chịu sự chèn ép của địa chủ, hội đồng. Cái nghề của hắn có hơi ác, nhưng có tiền cho má hắn sửa lại cái nhà cho khỏi ước khi mưa. Có tiền cho má hắn, em hắn ăn chút thịt, cơm cũng không phải chín phần khoai một phần gạo. Hắn hi sinh đời hắn, miễn má hắn và em hắn ấm no là được.
Khi xe ngựa của Lệ Hoa ra ngoài, khi về gần đến nhà của cậu tư Đông. Vỡ kịch được giàn dựng lên, bởi xe ngựa có màn che hai bên cho khỏi nắng, nên người đi đường cũng không ai thấy được. Lệ Hoa mới nói với phu xe:
-- Mày biết cái gì nên nói và cái gì không nên nói rồi đó.
-- Dạ, cô hai.
-- Chạy vô gọi bà Vân và cậu tư Đông ra đây, nói tao chuyển bụng.
-- Dạ.
Phu xe leo xuống khỏi xe ngựa rồi chạy nhanh đi báo. Lúc này Lệ Hoa chuẩn bị cho giống như mới vừa sinh xong, may nãy cô có quẹt tí máu lên đồ, giờ làm cho đầu tóc rối bời và gương mặt hốc hác nữa thôi. Tầm hơn 20 phút sau bọn họ chạy đến, thì lúc đó đã xong rồi. Bà Vân đưa tay ẵm lấy đứa trẻ được quấn cái khăn cũ trên tay con Na. Lệ Hoa vẫn nằm đó thở hỗn hễn, khi đón đứa bé xong cả bà Vân cùng cậu tư Đông đều chăm chăm vào đứa bé:
-- Thằng cháu cưng của bà ơi, thương quá, giống thằng cha nó dễ sợ.
Cậu tư Đông cũng vui lắm, nhìn đứa trẻ này giống mình thật nhiều:
-- Má.. nó giống con ghê má ha.
-- Con mày không giống mày thì giống ai.
Niềm vui có đưa cháu vàng ngọc làm quên bén đi đứa con dâu mới sinh cực khổ. Khi Lệ Hoa khẽ rên nhẹ bọn họ mới quan tâm cô, bà Vân trách nhẹ:
-- Sao chuyển bụng không đến bệnh viện, vậy nguy hiểm lắm con.
-- Tại con thấy gần nhà rồi… mà không ngờ thằng cu con này chui ra nhanh quá.
-- Dễ sinh vậy là tốt, thôi về thôi nào.
Bọn họ ẵm thằng cu con đi một xe ngựa khác, còn Lệ Hoa thì vẫn xe ấy được đưa về nhà. Quá vui mừng chẳng ai để ý gì những yếu tố bất thường, nhưng phụ nữ sinh nhanh thì họ lại thấy bình thường.
Đợi gần đêm, Bảy Sẹo cùng đàn em gom hết những đồ ở đó lại sau đó một tên đàn em hỏi Bảy Sẹo:
-- Giờ làm gì tiếp đại ca?
-- Giết.
Nghe thế Hạ Lan ráng sức van xin:
-- Tha cho tôi, tôi không muốn chết… tôi xin các người.
Nhưng những lời lẽ ấy không mạnh bằng đồng tiền, nên sau đó Hạ Lan liền bị siết cổ đến chết. Cô ái oán nguyền rủa:
-- Tao… chết… tao ám… bọn mày… ặc ặc…
Sợi dây càng siết chặt cổ khiến cô không thể vùng vẫy thêm được nữa. Và cô ngất đi sau đó, khi kiểm tra Hạ Lan đã chết Bảy Sẹo nói với đàn em:
-- Mang ra sau núi, nó có cái giếng cạn. Chắc bọn đi núi đào nhưng khô rồi nên bị bỏ.
-- Dạ.
Bọn họ vác xác Hạ Lan lại mang ra cái giếng cạn, vứt xác Hạ Lan xuống đó, vứt luôn những thứ liên quan đến cô. Sau đó xúc cát và ném gạch đá xuống lấp đầy miệng giếng. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng ngốn của bọn họ khá nhiều thời gian. Công việc xong xuôi bọn họ quay về, nhưng không về lại nhà cũ mà bỏ đi nơi khác sinh sống.