OÁN NGHIỆP (PHẦN 2)

oán nghiệp

Tuấn sau khi nghe được tin dữ cũng lật đật mang lại áo quần, không quên hôn cô người yêu xong mới chạy về. Lúc đi lên phòng, thấy mọi người đang tập trung ở phòng của bố mẹ anh, bên cạnh là phòng của em gái anh và phòng cuối cùng mới của vợ chồng anh. Vừa vào đến phòng, Tuấn hốt hoảng hỏi:
-- Xác cô ta đâu rồi?
Ông Đạt nhíu mày rồi nói:
-- Vẫn còn treo bên kia.
-- Sao bố không gỡ xuống?
-- Mày nghĩ tao đủ can đảm để gỡ à.
Tuấn lúc này mới lại cái ghế trong phòng ngủ ngồi, miểng chửi thề:
-- Chết tiệt, mới đánh nó có vài cái mà nó lại đi tự tử…
Bà Tú cũng lên tiếng:
-- Đâu phải mày đánh nó lần đầu.
-- Thế mẹ thì sao? Mẹ với con Thu cũng có vừa đâu?
-- Mày…
Ông Đạt chen ngang:
-- Thôi, im hết xem nào, giờ đem lỗi của nhau ra nói thì được gì. Phải làm sao với cái xác đó, rồi làm sao ăn nói với bố mẹ nó đây?
Tuấn đưa ra ý kiến:
-- Hay mình chặt xác nó ra rồi mang đi vất mỗi chỗ một nơi.
Ông Đạt gắt:
-- Sao mày ngu thế con? Mày không thấy mấy vụ trên ti vi công an người ta sẽ tìm ra nhanh chóng hả? Có mà đi tù mọt gông.
-- Thế bố nói xem làm sao cho ổn thoả?
Lúc này Thu mới chen vào:
-- Chị ấy ngu thật, đang có thai mà lại đi tự tử, làm mẹ gì mà ác thế.
Bây giờ mọi người đều đang trách Linh ác độc ngu ngốc, rồi tìm cách làm sao giải quyết được cái xác của cô ấy. Không ai nghĩ đến nguyên nhân khiến Linh phải tìm đến cái chết. Nghĩ một hồi rồi ông Đạt mới đưa ra ý kiến:
-- Hay nói nó phá thai lén trong phòng, nên dẫn đến tử vong cả mẹ lẫn con. Sau đấy mình cho liệm xong rồi thì ai còn mà thắc mắc được gì nữa.
-- Hay, cách của bố hay lắm bố ạ.
-- Nếu không hay thì làm sao tao có thể gây dựng cơ nghiệp như hôm nay. 
Xong ông Đạt quay ra nói với bà Tú:
-- Bà với con Thu ở đây mà ngủ, tôi với thằng Tuấn giải quyết cái xác. Mai kêu người đến liệm là xong, rồi lúc đó mình báo người nhà nó sau.
-- Được rồi, tôi nghe ông, tôi mệt mỏi quá rồi.
Con bé con thì lại ngủ say sưa không khóc nữa, bà ấy trải cái chăn rồi đặt nó nằm dưới nền, còn hai mẹ con bà thì nằm ngủ trên giường.
Lúc này Tuấn và ông Đạt mới đi vào phòng vợ chồng Tuấn, mới vừa bước vào ai nấy cũng đều giật mình lên. Không ai bảo ai, người ôm xác, người tháo dây. Xác Linh lúc này đã bắt đầu lạnh toát và có phần cứng lại, không những thế nó cũng trở nên nặng hơn bình thường. Họ đặt thi thể đó lên giường, ông Đạt mới nói với Tuấn:
-- Mày thay đồ cho nó đi, kiếm cái áo nào cao cổ ấy, để che đi cái vết bầm nơi cổ kia. Tao đi xử lý cái mớ dây nhợ này.
Nói xong ông Đạt đi ra ngoài, còn Tuấn lại lục tung tủ quần áo lên và nhanh chóng thấy cái len tay dài cao cổ. Sau đó Tuấn lại thay đồ cho cái xác của Linh, khi nhìn vào khuôn mặt Linh, đôi mắt trừng trừng đang nhìn Tuấn, dù đưa tay vuốt cỡ nào nó cũng không thể nhắm lại được. Tuấn mồ hôi tứa ra như tắm, bình thường nhìn Linh rất hiền dịu nhưng sao bây giờ dù có nhìn sơ cũng thật là đáng sợ. Nhưng sợ cũng phải hoàn thành công việc cho xong, đôi tay run run có nhiều phần luống cuống cuối cùng cũng mang được cái áo vào. Xong việc Tuấn cũng nhanh chóng rời khỏi đó và phi tang cái áo của Linh đi.
Cùng lúc đó tại nhà bố mẹ ruột của Linh. Bà Loan đang nằm ngủ, mơ hồ thấy bên cửa sổ tự nhiên mở ra, bóng dáng quen thuộc đứng đó. Bà Loan gọi lớn:
-- Linh hả con, sao về mà không vào nhà?
Cái bóng dáng ấy vẫn đứng im đó không nói gì. Bà Loan xót ruột lật đật ngồi dậy lại gần cái bóng ấy, nhưng cố thế nào bà Loan cũng không thể ngồi dậy được, nên mới hỏi tiếp:
-- Về thì vào nhà với mẹ, lâu lắm mới về còn gì?
Cái bóng dáng ấy bắt đầu khóc rấm rức:
-- Hu...hu… con… xin… lỗi…
-- Có chuyện gì mà xin lỗi, mau vào đây với mẹ nào.
Cái bóng dáng ấy lại tiếp tục khóc và xin lỗi, sau đó dần dần biến mất đi. Bà Loan thấy bóng dáng ấy cứ khóc rồi đi mất, nên bà ấy cố gắng gọi theo:
-- Linh… Linh ơi… đi đâu vậy con..Linh…
Hiền nằm bên cạnh liền lay lay bà Loan:
-- Mẹ, mẹ sao đấy mẹ...mẹ…
Bà Loan nghe gọi nên giật bắn mình, đôi mắt mở ra thì nhìn ngay về phía cửa sổ. Nhưng ngạc nhiên là cửa sổ vẫn đóng và không hề có ai ở đó hết. Bà Loan mới thều thào:
-- Lúc nãy mẹ mơ thấy con Linh nó về, nó đứng ngay cửa sổ kia.
-- Mẹ nhớ nó nên cứ mơ thế thôi, chứ nó về thì vào nhà ngay ấy mà.
-- Mà nhìn nó buồn lắm Hiền ạ, mẹ hỏi gì nó cũng không thưa, chỉ có khóc thôi, xót ruột lắm con ạ.
-- Vậy mai mẹ gọi cho em ấy xem sao. Tuần vừa rồi còn gởi thuốc bổ cho mẹ mà, còn vui vẻ lắm không sao đâu.
-- Ừ, chắc thế. Thằng Long về chưa con?
-- Anh ấy đi soi ếch rồi mẹ ạ, lúc chiều còn bảo con xong việc sang nhà bạn nhậu, sáng mai mới về.
-- Ừ thôi ngủ đi.
-- Vâng ạ.
Hiền nằm xuống ngủ rồi quay sang ẵm đứa con hơn hai tuổi bên cạnh. Còn bà Loan cứ nằm thao thức mãi vẫn không tài nào ngủ được.
Đến sáng hôm sau, đợi con trai về bà Loan liền nói với Long:
-- Con xem điện thoại cho cái Linh xem sao? Hôm qua mẹ mơ thấy nó về mà nó khóc đấy.
Long vừa rửa tay chân ngoài giếng vừa cười:
-- Làm dâu nhà giàu có gì mà phải khóc hả mẹ, nếu có chuyện gì sao mỗi tháng đều gởi thuốc bổ cho mẹ với quà cho thằng Tí được.
-- Nhưng mẹ cứ lo, mày gọi cho mẹ xem sao nào.
-- Vâng. Hiền đâu hả mẹ?
-- Nó xuống chợ mua đồ ăn rồi, thằng Tí vẫn còn ngủ kia.
-- Vâng.
Rửa tay sạch sẽ xong Long mới lấy điện thoại gọi cho Linh, nhưng lúc nào gọi đến cũng chỉ nghe được giọng của tổng đài viên. Long cất điện thoại đi rồi nói với bà Loan:
-- Chắc nó ngủ chưa dậy nên chưa mở máy, tầm trưa con gọi cho mẹ yên tâm nhé.
Nói xong Long đi vào nhà rồi lên giường ngủ, làm việc cả đêm nên anh cũng thấm mệt. Bà Loan lo lắng lắm, nên vào nhà lấy hương thắp lên cho chồng bà.
[...]
Giờ đây nhà ông Đạt lo đám tang cho con dâu lớn lắm, nhằm để che mắt thiên hạ. Ông Đạt đành phải chôn vội, chứ không thể mang đi hoả thiêu, vì khi hoả thiêu sẽ lộ hết mọi chuyện. Mọi người đều ở bên dưới lo tang lễ, còn phòng trên thì có người của bên dịch vụ tang lễ đang liệm xác cho Linh. Thu thì trông con bé con bên phòng của vợ chồng ông Đạt, một phần nữa để canh chừng người bên dịch vụ tang lễ.
Phía phòng của vợ chồng Linh, người bên dịch vụ cũng cố gắng vuốt mắt cho Linh nhưng mãi không được. Ông ấy liền lấy hai tay kéo hai mí mắt xuống một lúc nhưng khi thả tay ra, mí mắt vẫn bung lên lại. Ông nhíu mày, đây là trường hợp quá đỗi khó hiểu, nên ông ấy thôi kệ. Đang chuẩn bị bỏ ba đồng xu vào miệng xác của Linh, thì bỗng nhiên cánh tay ông ấy bị cánh tay của xác Linh nắm chặt lại. Ông ấy hoảng hồn định ré lên, nhưng nơi hai khoé mắt lại chảy ra huyết lệ. Sau đó cánh tay ấy lại buông cánh tay của người bên dịch vụ tang lễ ra. Ông ấy đoán chắc chắn có điều gì uất ức nên người chết mới bám víu ông như vậy, ông quyết định tìm hiểu xem sao. Người bên dịch vụ tang lễ bắt đầu xem xung quanh cái xác của Linh có vết thương nào khác ngoài vết bầm ở mặt không, xem ở đầu có vết máu nào không. Cái ông ấy nhìn thấy được là những vết bầm nơi mặt và khắp mình mảy, trên cánh tay nữa. Sau đó ông ấy kéo cổ áo len ra xem vì trời nóng như thế này không ai mang áo len cả, chỉ trừ phi họ muốn che dấu điều gì mà thôi. Đúng như dự đoán của ông, trên cổ của xác Linh có vết bầm không đều nhau tạo thành vòng tròn. Nếu chết vì phá thai do mất máu nhiều thì làm sao lại có vết bầm như thế được. Người bên dịch vụ tang lễ mới chắp tay lại khấn với cái xác của Linh:
-- Cô chết oan, tôi sẽ báo công an giúp cô, mong cô yên nghĩ đừng ám tôi. Nhà tôi nghèo lắm nên mới làm những chuyện này. 
Khi người làm dịch vụ khấn xong đôi mắt của xác Linh liền từ từ nhắm lại. Ông ấy bắt đầu lấy đồ nghề lau đi huyết lệ, sau đó mới làm các bước liệm xác cho Linh. Xong việc ông ấy xuống nhà, nhờ thêm một người nữa phụ ông ấy mang xác xuống bỏ vào hòm. Cái xác của Linh lúc này đã cứng đờ, khi xác bỏ vào hòm thì hết việc của ông ấy nên ông ấy về trước. Khi về, ông ấy đến thẳng đồn công an báo cáo sự việc và xin được dấu tên, vì ông ấy đã hứa với xác chết nên không thể không thực hiện. 
Nắp hòm đóng lại chưa lâu thì công an đã xuất hiện, mọi người ai nấy đều ngạc nhiên. Chỉ có gia đình ông Đạt là biến sắc, riêng Tuấn vẫn cứ khóc vật vã bên hòm đựng xác của Linh, khóc đúng nghĩa một người chồng thương yêu vợ. 
Thấy công an vào, ông Đạt lại hỏi chuyện:
-- Chào mấy đồng chí, mấy đồng chí tìm tôi có việc gì?
-- Thưa ông, có người trình báo nhà này có người chết vì treo cổ, chúng tôi muốn kiểm tra thi thể để tiến hành điều tra.
Ông Đạt lắp bắp, tay chân luống cuống:
-- Đâu… đâu có… ai mà nói bậy thế chứ. Con dâu tôi tự ý phá thai nên bị mất máu đến chết.
Nhìn qua phía Tuấn đang khóc vật vã, công an cũng muốn chùn bước, nhưng vì trách nhiệm với công việc nên công an làm tới cùng:
-- Xin ông cho chúng tôi kiểm tra.
Ông Đạt lại mềm mỏng:
-- Người chết cũng đã chết rồi, xác đã liệm rồi, mong các đồng chí để cho con dâu xấu số của tôi được an nghĩ.
Nói tới nói lui không được nên ông Đạt làm căng lên:
-- Sao người ta chết rồi mà các anh cũng không để cho nó yên hả? Bảo chết có vến đề, ai làm chứng?
-- Tôi.
Lúc này người đàn ông bên dịch vụ mai táng bước vào, ông Đạt nhận ra người đó ngay, sắc mặt liền tái xanh. Lúc này công an mới hỏi người đàn ông đó:
-- Ông hãy tường thuật lại những gì ông thấy cho ông Đạt nghe.
Người dịch vụ mai táng bắt đầu kể hết mọi sự việc, kể đến đâu người nhà ông Đạt run sợ đến đó. Không còn đường chối cãi nữa nên ông Đạt đành để công an kiểm tra xác, và họ được mời hết về đồn để làm việc. Mọi việc nhanh chóng lên báo, lên đài ti vi.
Tối hôm ấy nhà bà Loan đang cùng nhau ăn cơm, như thường lệ sẽ cùng nhau xem thời sự. Định bụng mai điện không được nữa sẽ cùng vào thăm Linh. Khi miếng cơm chưa lấp đầy bụng thì thông tin con bà treo cổ chết đang sừng sững trước mắt bà, ai nấy đều buông đũa. Bởi những người trên tivi không ai khác là sui gia của bà, là con rể của bà, và cái xác được che mờ đi chắc chắn là con gái của bà Loan. Bà Loan ôm ngực khóc nấc lên:
-- Ôi con ơi là con… sao con lại ngu ngốc thế hả con? Có gì thì về với mẹ chứ sao… lại ngốc thế hả con…
Con trai và con dâu của bà Loan cũng không kìm được nước mắt, nên họ cũng khóc theo. Long cố gắng đỡ lấy mẹ rồi an ủi:
-- Mẹ ơi, mẹ bình tĩnh chút mẹ ơi..
-- Mày nói mẹ bình tĩnh thế nào… con bé nó chết oan nên hôm qua nó về tìm mẹ… ôi con ơi là con ơi…
Long cũng ôm lấy bà Loan vừa khóc vừa gào:
-- Linh ơi, sao em xấu số thế hả Linh…
Bữa cơm hôm ấy chan đầy nước mắt và sự đau đớn tuyệt vọng của mọi người. Bà Loan khóc một lúc lật đật vào gom lấy ít đồ, Long chạy theo hỏi mẹ:
-- Mẹ làm gì đấy?
-- Mẹ phải vào với con Linh, mẹ không thể để nó một mình lạnh lẽo trong đó được.
-- Mẹ đợi con, con đi với mẹ.
Việc nhà giao lại hết cho vợ, Long cùng bà Loan ra bắt xe lên thành phố ngay trong đêm.
[...]
Nhà ông Đạt đám tang vẫn diễn ra, ai cũng khóc rất to như là rất thương tiếc người đã mất. Con bé con của Linh cứ nằm trong nôi gần đó, nó ốm yếu oặt ẹo, lại ngơ ngác không ai muốn ẵm bồng. Tội nghiệp đứa con nhỏ, không biết rằng từ đây về sau nó sẽ không còn được vòng tay yêu thương của mẹ ẵm bồng, che chở nữa.
Bà Loan vào đến nơi cũng tầm hơn 9 giờ tối, khi vừa bước vào bà không quan tâm ai hết. Chân theo phản xạ tiến thẳng đến hòm con gái mà ôm khóc thôi:
-- Linh ơi là Linh… mẹ vào với con rồi đây… con gái của mẹ ơi…
Còn Long tức giận, lại nắm lấy cổ áo của Tuấn đấm liên tục vào mặt vào người. Vừa đấm vừa gào:
-- Thằng khốn nạn này, sao mày lại ép em tao chết hả? Mẹ kiếp thằng chó….
Ông Đạt cùng mọi người can Long ra, Tuấn ấm ức giãi bày:
-- Em không có…
-- Không có làm sao nó phải treo cổ, cả nhà các người là giống loài quỷ dữ…
Những tiếng la hét cãi vã vang lên, con bé con gần đó đang ngủ cũng khóc oà lên, phá vỡ đi hết những âm thanh hỗn độn. Bà Loan nghe tiếng khóc mới quay sang tìm cháu, rồi ẵm con bé lên:
-- Bà ngoại đây, bà ngoại đưa con về với mẹ nhé… mẹ con thật là xấu số mà…
Bà Loan trước khi ẵm con bé con ra ngoài, không quên nhìn mặt Tuấn đay nghiến:
-- Cái loại mất nhân tính như chúng mày, không có cái kết tốt đẹp đâu… ác sao mà ác thế hả? Con bé có làm gì mà ép nó đến con đường chết, mày nói đi?
Tuấn không trả lời, chỉ cúi mặt im im. Còn Long được dẫn lên thu gom hết đồ đạc của hai mẹ con Linh rồi xuống bên dưới, gọi người đi cùng mang hòm đưa xác Linh về quê. Trước khi về Long còn chỉ thẳng tay vào mặt Tuấn nguyền rủa:
-- Mẹ kiếp, cái loại như mày, cái dòng họ khốn nạn nhà mày. Ép chết em tao, nhất định sẽ gặp quả báo.
Cái hòm đựng xác Linh được đưa về nhà, về đến nhà cũng đúng 12 giờ đêm.
Lúc mọi người nhà Linh đi rồi, thì nhà Tuấn thở phào nhẹ nhõm, khỏi phải lo đám tang. Mang cả con bé đi, thì lại hết phần gánh nặng, từ nay nhà họ lại được sống an bình.

Tác giả: Tuyết Minh

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn